CUỘC HỘI NGỘ BẤT NGỜ VỚI ANH LÊ MINH TOÀN
MỘT BLOGGER BẠC LIÊU
- Alo sao mày là HẰNG THỦY? Sao mày tên là HẰNG THỦY chứ?
Giọng lạ lùng khẩn trương của THỐNG ( bạn thân của tôi từ thời phổ thông) làm tôi hơi giật mình ngơ ngác.
- Ừ! Thì là bút danh của tao mà, mày mở trang blog của tao xem đấy hả? – Tôi đinh ninh là học trò tôi,cũng là đứa cháu ngoại của nó cho địa chỉ blog của tôi cho ông ngoại. Vì chúng hay vào trang blog của tôi để xem thơ, văn và hình của chúng.
- Mày xuống ngay đi. – Vẫn cái giọng khẩn trương của hắn. Không kịp để tôi trả lời hắn đã cúp máy. Trời ơi! Gần tám giờ tối rồi , dạy cả buổi chiều rất mệt, chỉ muốn nằm ngủ cho khỏe thôi. Nhưng không xuống nhà hắn thì không xong với hắn đâu. Với lại nghe giọng là lạ của hắn tôi cũng đâm lo. Vậy là xách xe chạy vèo xuống. Leo lên lầu mỏi cả cặp giò. Ôi chao! Một mâm nhậu, trong đó phần nhiều là học trò cũ của tôi, một đồng nghiệp cũ thời tôi còn PTTH LÊ CÔNG NHÂN và một người trông rất lạ; anh ấy khẽ gật đầu chào tôi. Thống làm nhiệm vụ giới thiệu hai bên.
- Anh Toàn làm ở báo Bạc Liêu đấy. Đây là Liễu Dung bạn tao.
Anh ấy từ tốn hỏi tôi về chị NGỌC YẾN – một blogger của BẠC LIÊU- Tôi có linh cảm một điều giđó
- Thế anh có chơi trên vnweblogs không?
-
Có! Blog của tôi là LÊ MINH TOÀN.
Ôi! Tôi quá bất ngờ trước sự gặp gỡ này. Cuộc gặp gỡ không báo trước . Thống bắt đầu kể cho tôi nghe. Anh đã hỏi Thống về cái tên HẰNG THỦY cả nửa năm nay- vì biết Thống ở Thới bình mà. Nhưng rồi Thống cũng không biết HẰNG THỦY là ai. Hôm nay nhân dịp vào thăm Thống, anh ấy cũng muốn gặp HẰNG THỦY ngoài đời thật. Thống đã gọi điện “triệu “ anh bạn đồng nghiệp cũ của tôi xuống để hỏi nhưng anh này cũng mù tịt không biết HẰNG THỦY là ai!!! Một sáng kiến của ai đó: mở mạng vào trang blog của Hằng Thủy có hình thì may ra. Thế là anh TOÀN gõ vào blog của tôi. Hình ảnh hiện ra Thống đã reo lên .
- Trời ơi! Bạn thân của tao đây mà .
……………………………………….
Sáng hôm sau chúng tôi cùng đi ăn sáng có cả blogger VŨ HOÀNG và hai người bạn thân. Ngồi cà phê chuyện trò rôm rã, sau đấy chúng tôi về lại nhà Thống để nhập tiệc đám cúng cơm. Đến hai giờ chiều về nhà tôi, gọi mồi nhậu về nhưng cả nhóm đã rệu rã không thể uống nổi nữa. Nhất là anh Toàn, anh ấy bị trận tối qua cho đến hôm nay, giờ chỉ muốn nằm nghỉ. Ba giờ Vũ Hoàng đưa anh ấy ra bến xe buýt về lại CÀ MAU. Bây giờ đã là 22 giờ trong ngày hội ngộ vui vẻ của blogger Bạc Liêu và Blogger Thới Bình. Tôi gọi điện thoại cho anh Toàn xem anh ấy đã khỏe chưa. Máy reo nhưng không ai bắt, có lẽ anh ấy đã ngủ.
Cuộc hội ngộ bất ngờ và thú vị này đã gây cho tôi ấn tượng khó quên với thế giới ảo mà thật này. Chúng tôi cách nhau gần 30km, anh biết tôi hơn nửa năm mà chẳng thể tìm được tôi. Có những điều rất lạ lùng mà ta không lý giải nổi. Một ngày thật vui với tôi, thật vui vì tôi lại có thêm người bạn mới thật sự. Cám ơn anh TOÀN, cám ơn THỐNG- thằng bạn rất thân của tôi …
Buổi ăn sáng- OANH, HẰNG THỦY, VŨ HOÀNG, LÊ MINH TOÀN.

THỐNG( bạn rất thân của HẰNG THỦY từ thời phổ thông), BÌNH ( học trò cũ)
LÊ MINH TOÀN- PHƯƠNG HỒNG( giáo viên cùng trường HT)
Những người thân của THỐNG
LÊ MINH TOÀN - VŨ HOÀNG- CÔNG( hiệu trưởng trường THỚI BÌNH B )

Tại nhà HẰNG THỦY- VŨ HOÀNG, LÊ MINH TOÀN- CẨM HƯỜNG( bạn thân)